Chương 1: Trò chơi thịnh hành (1)

Chương I: Trò chơi thịnh hành (1)

Khoảng năm Thiên Lịch thứ 2020, xã hội loài người nằm ở đỉnh cao của khoa học kỹ thuật, tư tưởng con người cởi mở, hình dáng xinh đẹp, trí tuệ phát triển và cuộc sống giàu có. Bất kỳ ai cũng có thể đi du lịch qua lại giữa các tiểu hành tinh và gặp gỡ các chủng sinh vật lạ kỳ. Mỗi ngôi nhà chỉ cần có một cánh cửa và con người sống trong lưng chừng không gian. Mọi phương tiện đều tối giản, các nguồn năng lượng được khai phá và sử dụng hiệu quả mỗi ngày, không có bất kỳ sự lãng phí nào. Một xã hội lý tưởng và kỳ diệu.

Thời điểm, 4 giờ 00 phút sáng, thành phố Dumia, hành tinh Vie, thuộc tinh hệ Thổ.

Trong ngôi nhà cánh cửa hình chú mèo Dumia - Linh vật màu trắng đáng yêu và quyền năng với thân hình bụ bẫm, lông xù, cái đuôi luôn cuộn tròn, đôi mắt màu xanh phỉ thúy được truyền tụng là có thể bù đắp mọi loại hao kiệt tài nguyên. Có một cậu chàng đang say mê trong thế giới giả lập của thiết bị Gamingmare với trò "Vô hạn vũ trụ" thịnh hành nhất thời đại bấy giờ. Khi sử dụng thiết bị, người chơi sẽ chọn một ví trí nằm hoặc ngồi cố định và gắn một con chíp hình chữ nhật trong suốt trên trán, ở giữa chíp là chấm tròn đỏ ghi nhận mống mắt, năng lượng khởi động tạo nên một vòng cung xanh lam trong suốt bao lấy toàn bộ cơ thể, trong khi gia nhập trò chơi, người chơi vẫn có thể nhận thức hiện thực thông qua một ống kính tùy chọn.

Dường như cậu ta sẽ bỏ cả đêm nay với nó.

Quả thật, khi bảng đồng hồ ảo lơ lửng trong không trung hiện lên 6 giờ 00 phút sáng và ngắt dòng năng lượng đang hoạt động của Gamingmare, cậu ta mới duỗi tay gỡ con chíp khỏi trán. Một đôi mắt đen láy mở ra, hàng mi sắc bén còn vương nét ngây ngô khẽ run vì chưa kịp thích ứng ánh sáng và đôi mày nam tính chun lại biểu thị sự mệt mỏi. Cậu ta khẽ vuốt chiếc mũi, thở một hơi rồi lẩm bẩm:

- Thua liên tục ba trận, cơ hội tham gia giải đấu chính kỳ này nguy rồi...

Thời gian cho buổi sáng thực sự hẵng còn sớm ba tiếng đồng hồ, không cần do dự cậu ta nhắm mắt ngủ liền sau đó...

Cùng thời điểm, tại cánh cửa sóng biển to lớn nhà quan Davis, cách nhà mèo Dumia khoảng 9 cánh cửa, nơi gần cuối con phố Tacda, nàng tiên cá nhỏ sinh sống ở đó đã lục tục thức dậy từ lúc nào để hoàn thành bộ tiểu thuyết yêu thích của cô nàng, cả thân hình nhỏ nhắn đờ đẫn trong lòng biển âm u, ánh sáng le lói của con cá bóng đèn soi rõ đôi mắt xanh biếc của nàng sưng húp đến tội nghiệp, bên khóe môi hẵng còn vệt nước bọt, biểu thị giấc ngủ của chủ nhân không được suôn sẻ lắm...

Phía ngoại ô, tòa biệt phủ xe tăng của gia tộc Won vẫn đang chìm trong im lìm. Trong căn phòng trắng muốt, một chú thỏ béo mẫm cuộn mình trong lòng hai chàng trai trẻ mang diện mạo tương tự nhau, mái tóc họ bung mềm như sương khói trên tấm thảm dung dịch uốn lượn mềm dẻo.

Toàn bộ thành phố Dumia thời điểm ấy say giấc trong "hơi thở" mờ mịt của màn đêm yếu ớt. Trên nền trời thăm thẳm lác đác những phi hành khí tĩnh lặng tuần tra trật tự và ngổn ngang dưới mặt đất là những bụi cỏ Tulio xanh rì chậm rãi ngậm nhả từng hạt vàng đom đóm, chúng vỡ ra rồi bay mất mang theo hương vị ngọt lành. Ánh sáng từ đâu leo lắt chợt tắt chợt tỏa sau những bóng mây mù thâm trầm của mùa Hè ở hành tinh Vie mộc mạc.

Dumia là một thành phố tịch mịch với những "cư dân" không biết tên...

Tích tắc. Tiếng khàn *c của cây thời gian đang khẽ ngân.

Mặt trời của Vie bỗng hừng lên rực rỡ, "quét" sạch ký ức tối tăm của Dumia đã mềm oặt vì lặng thinh! Từng lớp cư dân kéo nhau ùa khỏi những cánh cửa màu sắc. Không gian chợt sinh động như khúc thánh ca "Ban mai" đã kéo dài hằng thế kỷ. Tòa thị chính Tacda lơ lửng giữa trung tâm thành phố không ngừng phun ra những "bụi mây" mềm mại đón các nhân viên tận tụy đến nơi làm việc. Sự huyên náo của Dumia khi buổi sáng như thường lệ kéo "màn đêm" của những ai còn lười biếng thật thô bạo ra khỏi cái kén ấm áp của chăn mây đệm nước.

Tuệ Chính ngậm chiếc bánh mì bơ mẹ làm ngào ngạt hương vị xưa cũ, cậu đã ăn chiếc bánh mì này mỗi sáng trong hàng mười mấy năm qua. Lớp vỏ bánh giòn tan ngọt lịm, lại thanh thuần mùi của cánh sen trồng sau vườn nhà, nhân bánh mềm chợt tan trên đầu lưỡi cuốn phăng cái nhạt nhẽo theo vị mằn mặn, béo ngậy của thịt heo hầm cà ri. Thân hình đứa trẻ 16 tuổi đang dần tỏa ra khí chất ngút ngàn khi gần đến sự "lột xác", đôi chân thẳng tắp hữu lực bao gọn trong ống quần đen tuyền, lấp lánh những hoa văn vàng chìm nổi vô định. Cổ ống tay áo bị bẻ đến mức vuông nhọn, trông như một lưỡi dao màu be viền đen nguy hiểm.

Đồng phục của *Trung học Tacda thực sự rất đẹp. Không rõ là do người mặc hay vốn dĩ thiết kế đã rất tuyệt. Đồng phục gồm một áo tay dài màu be viền đen và quần dài đen tuyền phác họa những hoa văn chìm vàng kim xa xỉ. Cổ tay áo bẻ gập, bên trong đặt thiết bị học tập thực tế ảo, cổ áo dựng thẳng buộc người mặc phải luôn ngẩng cao đầu, phía dưới bố trí một số ấn ký đặc biệt có các chức năng phụ trợ như: nghe gọi, thông báo, thay đổi trang phục, vân vân. Giày được qui định là màu đen hoặc be bao hết bàn chân và đồng bộ với trang phục, có thể tùy chọn giày phi hành hoặc giày thường.

Ra khỏi cửa, Tuệ Chính khẽ gõ mũi giày xuống nền, đế giày tự động sắp xếp bằng phẳng, ôm khít lấy bàn chân, rồi cậu ta truyền âm qua thiết bị cho bố mẹ lời chào đến trường:" Thưa bố mẹ, con đi học! ".

Bước qua cửa phi hành khí mỏng như tấm thảm đã đợi sẵn tự lúc nào trước cửa nhà, thân hình đĩnh bạt của Tuệ Chính bỗng lung lay, bên vai xuất hiện nhiều thêm một cánh tay với nếp áo có phần xuề xòa.

Advertisement / Quảng cáo

- Chính, tối qua đấu thế nào? Chà, bên tao quả thực rất căng đấy! - Người cất tiếng là Tommy, bạn học cùng lớp và cùng chung câu lạc bộ điện tử với Tuệ Chính.

Tommy là một chàng trai năng động với đôi mắt màu bạc luôn lấp lánh và nụ cười tinh nghịch, tính cách có phần hơi vô tư và bất cẩn, tương đối khác biệt với Tuệ Chính. Cậu ta và Tuệ Chính cao xấp xỉ nhau, nhưng Tommy mang nhiều nét gầy yếu hơn.

Trên phi hành khí lúc này khá ít người, Tuệ Chính vừa đáp lời Tommy vừa tìm kiếm một vị trí để ngồi xuống và khởi động bảng tin ảo trong cổ tay áo:

- Tối hôm qua tao thua mất ba trận với đội Đại bàng của Trung học thành phố Dương... Tao nghĩ lần này có thể sẽ mất xuất thi đấu.

Bảng tin trong suốt lập lòe trước tầm mắt hai người, hình ảnh các tuyển thủ được chọn từ năm trước, trong đó có Tuệ Chính với chỉ số xếp thứ hai. Ánh mắt cậu ta có phần chán nản, Tommy liền nhanh nhảu đập vào vai Tuệ Chính, hợm hĩnh hất cằm:

- Sợ quái gì, tối nay đánh vài trận nữa mới biết thực lực ra sao. Lên! Người anh em hai mùa Á quân của tao.

Tuệ Chính cho cậu ta một cái liếc mắt, thầm nghĩ:" Hai lần Á quân? Tự hào lắm chắc, nói sai còn la lớn! ". Nghĩ rồi thở dài thườn thượt, tắt bảng tin và gác tay lên trán, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vốn dĩ từ nhà đi đến trường bằng phi hành khí không mất thời gian, bởi ngay khi bước vào phi hành khí là học viên đã ở sảnh của trường học rồi. Tuy nhiên một số học viên như Tuệ Chính và Tommy chưa muốn vào học ngay, họ có thể ngồi nghỉ ngơi, ăn uống, làm bài tập tại sảnh, thư viện hay phòng thực hành trước khi vào giờ học chính thức. Họ có thể dịch chuyển tức thời bằng thiết bị chuyên dụng trong cổ tay áo hoặc ai rảnh rỗi thì có thể đi bộ, nhưng chắc là không rồi, vì biết đi đến bao giờ cơ chứ. Đối với các cấp học cao hơn, học viên còn có cả phòng sinh hoạt riêng ngay tại trường. Bởi lẽ đó, thậm chí một số sinh viên tại các trường đại học còn tranh thủ thời gian làm việc bằng cách đến sớm, đem theo đồ dùng cá nhân và sinh hoạt ngay tại viện đào tạo.

Tuệ Chính và Tommy cùng học cơ khí, nơi của họ thường là các xưởng lắp ráp hoặc phòng chức năng, điện tử. Tuệ Chính lặng lẽ soạn chương trình trước khi giáo sư đến, trong khi Tommy còn loay hoay chọc ghẹo cậu bạn mèo xám Sony đáng yêu đến từ hành tinh Mix thuộc tinh hệ Kim.

Sony:" Cậu thật đáng ghét, Tom. Tớ rất ghét người khác chạm vào tớ đấy. Thật thô lỗ, hãy tỏ ra lịch thiệp đối với *F xíu đi chứ! ".

Tommy:" Sao lại nói thế, tớ rất để ý cậu đấy, Son. Trông cậu thật đáng yêu khi giận dỗi, tớ có thể tưởng tượng ra chiếc đuôi màu xám xù của cậu có biết không? ". Tommy trộm nghĩ: "Son thật mềm mại, có lẽ do cậu ấy quá nhỏ bé chăng? ".

Sony quay ngoắt bỏ đi sau khi quăng cho Tommy cái nhìn sắc lẹm, đồng tử trong đôi mắt vàng của cậu ta đã thắt lại thành một đường kẻ. Trông thật lạnh lẽo. Hẳn đã rất giận dữ với trò đùa dai của đối phương.

Tuệ Chính trông thấy, bất mãn với chính người bạn của mình, mắt chăm chú vẽ biểu đồ, miệng lại khẽ nói:" Muốn theo đuổi người ta thì đừng có làm những việc ngớ ngẩn như vậy nữa. Chẳng khác nào mày đang đùa cợt với cậu ấy. Nên nhớ là Son không thiếu kẻ theo đuổi đâu. "

- Hừ, cứ nói như mày biết hết ấy, mày còn chưa từng thích lấy một người. - Tommy khinh khỉnh đáp. - Nhưng thật lòng là, trước mặt Son, tao chả biết nên làm sao cả. Cái liếc mắt của cậu ấy cũng đủ làm tao bủn rủn. - Nói rồi cười hì hì.

Giáo sư Dew vào lớp thông báo giờ học bắt đầu...

Đến giờ ăn trưa, giáo sư Dew cho gọi Tuệ Chính vào văn phòng, ngài nói:

- Chính, con có muốn tham gia một khóa huấn luyện với các trường Cao học và Cao viện trong thành phố không. Cơ hội khá tốt, con sẽ được thực hành trên một số loại máy móc mà ở trường con không có cơ hội trải nghiệm đâu. Trại huấn luyện nằm ở ngoại ô, do nhà Won tài trợ. Nếu tham gia con sẽ phải ở trại khoảng hai tuần mà không về nhà. Con nghĩ sao? Theo ta thì con nên đi, con là một học sinh ưu tú và... Con nên bớt thời gian của mình cho các cuộc thi đấu điện tử đi, nó không quá thực dụng cho con.

Tuệ Chính trầm ngầm một lúc lâu. Thật lòng cậu thấy nó khá hấp dẫn, nhưng những lời cuối cùng của giáo sư khiến cậu có chút phật ý. Bèn nói:

Advertisement / Quảng cáo

- Hãy để con thảo luận thêm với ba mẹ, thưa giáo sư Dew.

Giờ học buổi chiều, Tuệ Chính không tham gia cùng Tommy mà đến tòa nhà mô phỏng.

Tòa nhà mô phỏng là nơi để các học viên và giáo sư thiết kế các loại kiến trúc, hay tái diễn một sự việc, hiện tượng bằng trực quan ảo. Tuệ Chính đang dựng lại ba trận đánh ngày hôm qua cậu đã thua trong "Vô hạn vũ trụ". Tuệ Chính bắt đầu thói quen này từ ba năm trước, từ khi cậu bắt đầu nghiêm túc với các trò chơi chiến đấu điện tử. Bằng trí nhớ khá chi tiết, Tuệ Chính dựng lại diễn biến tương đối chuẩn xác, ngoài việc mô phỏng cho các trận đấu, cậu cũng áp dụng khi học tập. Và rất thành công trong việc tìm ra các vấn đề cốt lõi.

Tuy nhiên, lần này, sau khi đã kiến thiết mô phỏng đến lần thứ ba, Tuệ Chính vẫn chưa tìm ra được mấu chốt dẫn đến việc cậu thua. Trong khi đang gắng sức tập trung, chợt một tiếng la thất thanh từ gian mô phỏng bên cạnh, có tới cả tá người ùa ra từ gian đó gây huyên náo đại sảnh, nơi Tuệ Chính đang dựng mô hình. Cậu mới thoát khỏi dòng suy tư, chợt một cô bé với mái tóc đỏ hung, trông Tuệ Chính quen mắt bèn vội vã thuật cho cậu sự việc.

Thì ra là một cậu nhóc vụng về nào đó đang mô phỏng sự phun trào núi lửa thời kỳ khủng long, không biết nghịch ngợm thế nào lại khởi động chế độ thực - Đây là chế độ dành cho mô phỏng viên chuyên nghiệp, trong một số trường hợp với loại máy cao cấp hơn có thể gây sát thương thật. Rồi lại không biết cách điều khiển, khiến cho chương trình rối loạn, các mô hình khác đều bị ảnh hưởng, mọi người hoảng sợ mới vội vã chạy ra khỏi gian. Dù là ảo nhưng hình ảnh núi lửa tuôn trào, xác các con động vật cháy loang lổ, mắt lồi ra, máu xương trộn lẫn, khủng long gào thét, mồm như chậu máu vồ tới, lại thêm hiệu ứng mùi hương đủ khiến người ta kinh hãi. Ở đây đều là những đứa trẻ cấp học nhỏ, dưới 16 tuổi chưa trưởng thành, chúng hoàn toàn không có nhiều kinh nghiệm với những thứ này. Thứ này, thực tế sẽ không gây sát thương cho người nhưng lại hao một lượng khá lớn năng lượng, nếu không khống chế có thể dẫn đến hư tổn máy móc. Nên thường các máy sẽ bị khóa chức năng này ở các trường học, không hiểu tại sao cậu nhóc kia lại khởi động được nó.

- Truyền tin hối giáo sư mau đến đi. Trong lúc đợi, tớ sẽ thử khống chế nó để giảm bớt hư tổn. - Tuệ Chính yêu cầu với cô gái.

Trường hợp này cậu từng trải nghiệm một lần, nhưng khi đó cậu chỉ mới 9 tuổi nên ấn tượng khá mơ hồ. Không thể ngắt nguồn năng lượng đột ngột, sẽ dễ gây quá tải mạch. Tuệ Chính bèn thúc đẩy quá trình của mô hình để giãn bớt năng lượng bị kích hoạt. May mắn thay có hiệu quả, các mô hình gần đó dần trở về dạng mô phỏng ảo. Còn mô hình chính gây ra sự việc vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Dẫu quá trình đang diễn ra với cường độ nhanh hơn nhưng mùi hương hoang tàn, gay mũi xộc tới không ngừng khiến Tuệ Chính cảm thấy ngạt thở.

Trong lúc rối rắm, giáo sư đã đến đem theo thiết bị xử lý chuyên dụng, và mọi việc bình ổn nhanh chóng.

Giáo sư gửi lời xin lỗi vì sự cố này tới các học viên có mặt, đồng thời ca ngợi cách xử trí khôn ngoan của Tuệ Chính. Còn cậu bé gây chuyện kia không biết trốn đi đâu mất rồi. Nhưng giáo sư bảo rằng sẽ ngừng đề cập đến sự việc, có lẽ em ấy đã bị dọa sợ và có phần trách nhiệm thuộc về phía nhà trường.

Cô bé tóc đỏ nhìn Tuệ Chính với đôi mắt tỏa sáng, xanh biếc như đá quý, cất tiếng ca ngợi:

- Cậu thật giỏi quá, cậu tên là Tuệ Chính à? Quả nhiên tin tưởng cậu là không sai, tớ thường cùng anh trai đến đây và đã trông thấy cậu nhiều lần. Tớ chắc mẩm cậu rất thông thạo thứ này. Làm quen nhé, tớ là Tuol, 13 tuổi vừa vào Trung học, tớ học ở tòa Ngôn ngữ nhé, rất vui được làm bạn, Tuệ!

- Ừm, chào cậu, tớ học năm cuối cùng Trung học, sắp được vào *Cao học cấp 1 rồi... Tớ học Cơ khí.

- À, cậu biết không, người gây ra việc vừa này hình như tên là Thế Trị đấy. Nếu không nhầm thì cậu ấy là một con thỏ siêu nhút nhát, nhưng lại là cháu trai của ông chủ nhà Won, một trong các Vương Tinh quản thác hành tinh đấy. Thật khó tin! Cậu ấy nên mạnh mẽ như cái tên của cậu ấy và trách nhiệm hơn một chút!

- Có lẽ cậu ấy không cố ý đâu. Tuol cũng chưa chắc liệu có phải là Thế Trị hay không mà.

- Tuệ, dù là thế cậu ấy cũng không thể bỏ đi chứ, phải không?

Chú thích:

*Trung học: cấp học dành cho thiếu niên từ 12 - 15 tuổi (chi tiết tại Chương 0).

*Cao học cấp 1: Cấp học dành cho thiếu niên từ 15 - 18 tuổi

*F: thuộc tính nữ, phái yếu (chi tiết tại chương 0)

Advertisement / Quảng cáo
This is an ad

Phát hiện chặn quảng cáo!

Chúng tôi phát hiện bạn đang sử dụng chương trình chặn quảng cáo. Doanh thu chủ yếu của chúng tôi đến từ nguồn quảng cáo này, vui lòng tắt chương trình chặn quảng cáo để tiếp tục sử dụng trang web.

Cám ơn bạn đã hỗ trợ chúng tôi duy trì và phát triển trang web này.

Tôi Đã Tắt Chặn Quảng Cáo