Chương 5: Chính thức


Tôi nghĩ nếu mình là tướng quân đang tìm kiếm cho mình một nương tử và chinh phạt những vùng đất hứa thì chắc chắn rồi, câu chuyện của tôi không thể thiếu thằng Trung, nó sẽ là một Gia Cát Lượng thời nay hiến kế giúp tôi có thể chiếm trọn được cảm tình của công chúa “vách tường”.

Đau đầu với mớ “phương trình và bất phương trình” tôi còn chưa tìm nổi cái ẩn số đã vậy còn thêm những bài giảng về thuyết tình yêu của thằng Trung, đầu tôi như nổ tung. Tôi chưa từng thấy Trung có bạn gái hay làm quen với bạn nữ nào mà sao nó lại lắm trò đến thế nhưng tôi vẫn nghe như rót mật vào tai…chắc là tôi cần những lời góp ý để có thêm động lực tiếp cận mục tiêu của mình…tôi nghĩ vậy…


- Em về nhà ngay đi, bố em bị thương đang trên đường đi cấp cứu. Mẹ em vừa mới điện cho phòng giám thị đấy…em… - Tiếng cô giám thị chợt loãng ra trong đầu tôi, tôi chả còn nghe thấy cô đã nói gì ở phần sau nữa thay vào đó là tiếng ong ong vang lên liên hồi trong đầu tôi. Tôi vụt chạy ra nhà xe không chào cô lấy một tiếng…

Bố tôi đã được chuyển lên bệnh viện của tỉnh để có thể chữa trị một cách tốt nhất.


Chán chẳng thể tả nổi vì ở đây ngoài việc chăm bố ra thì tôi còn rất nhiều thời gian trống chả làm gì được nên tôi nhờ thằng Trung đem vài cuốn truyện lên đọc cho khuây khỏa (1) nỗi buồn tẻ.

Ngồi ngẫm nghĩ ở lang can bệnh viện mới thấy được cái cuộc sống hối hả bên ngoài, mỗi người đều có việc phải lo toan, hàng trăm, hàng nghìn người bệnh và người nhà bệnh nhân đang từng ngày chống chọi với cuộc sống…


Tôi có nhìn lầm hay không, tôi dụi mắt kĩ một lần nữa:

- Thu…!


- À…um…mình thăm bố cậu! - Thu ngượng ngùng trả lời tránh ánh mắt của tôi.

Trong hàng nghìn trường hợp có thể xảy ra tôi nào biết được cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa tôi và Thu lại là ở bệnh viện…, đầu tôi bỗng trống rỗng chả còn một chữ nào tồn đọng lại trong đấy…


- Bố cậu thế nào rồi!

- À…bố mình đã ổn định rồi…chờ ngày hồi phục và xuất viện nữa thôi! - Tôi quýnh quáng (2) hết cả tay chân.


Đứng cả nửa tiếng mà hai đứa vẫn chỗ cũ, mỗi người một câu qua lại trong ngại ngùng…, tôi vội vàng bảo Thu ngồi xuống ghế đá ở lang can. “Chết hơn đấy chứ…” Tôi tự nói với bản thân mình. Ngồi xuống cho bớt phải đối diện nhau đã vậy ghế đá lại vừa đủ cho hai người, kết quả là hai đứa ngại càng thêm ngại…

Thu kể cho tôi nghe những chuyện đã xảy ra ở trong lớp, nào là lớp trưởng vô trễ bị cô ghi sổ đầu bài hay con Ngân lớp phó văn thể mỹ chia tay bạn trai khóc sướt mướt ra sao, rồi còn cả việc tổ trưởng của tổ ba - thằng Trung đã bị phạt đứng vì cái tội ngủ gật như thế nào…


- Sao cậu biết mình đang ở đây? - Tôi chăm chú nghe câu trả lời của Thu.

- Bạn Trung nói cho mình biết hết mọi chuyện rồi! - Thu vừa nói vừa mỉm cười.

“Trung ơi là Trung…” Tôi đã vang lên trong tâm khảm (3) của mình…

Chú thích:

(1)Khuây khỏa (tính từ): Quên đi nỗi buồn.

(2)Quýnh quáng (tính từ): Rối hết cả lên, lúng túng, không còn làm chủ được động tác cử chỉ của mình.

(3)Tâm khảm (danh từ): Nơi chứa đựng những tình cảm thầm kín nhất.

This is an ad

Phát hiện chặn quảng cáo!

Chúng tôi phát hiện bạn đang sử dụng chương trình chặn quảng cáo. Doanh thu chủ yếu của chúng tôi đến từ nguồn quảng cáo này, vui lòng tắt chương trình chặn quảng cáo để tiếp tục sử dụng trang web.

Cám ơn bạn đã hỗ trợ chúng tôi duy trì và phát triển trang web này.

Tôi Đã Tắt Chặn Quảng Cáo