Chương 2

Sau khi đưa cô về Đường gia, một màn làm quen cũng kết thúc, Lư Lập Lập đã được tắm rửa sạch sẽ, ăn no rồi ngủ kĩ trên giường.

Nhìn bộ dạng ngủ như mèo con của cô, Đường Chiến Phàm đứng cạnh nhìn.

Đây là giường anh, trước giờ chưa có ai được nằm trên đó ngoài anh cả.

Cô là ngoại lệ.

Lư Lập Lập lâu rồi mới được ngủ ngon như vậy, từ lúc bị đưa đi đến căn cứ đó, cô chỉ nằm dưới sàn lạnh lẽo, vừa đau vừa sợ mình sẽ bị đưa đi..

" Khụ...khụ..."

Lư Lập Lập ho lớn, cô thân thể đã không khỏe bằng ai, lại còn ngủ dưới sàn nhà lâu vậy, đâm ra ho đến đau cổ họng.

Đường Chiến Phàm cau mày hơi khó chịu, anh quay đi một lúc, trở về phòng với li nước ấm trên tay và vài viên thuốc.

Anh đi đến Lư Lập Lập, đỡ cô ngồi dậy.

" Tỉnh dậy." Anh lên tiếng.

Lư Lập Lập cảm giác ai nâng người mình lên, cô mở mắt nhìn, Đường Chiến Phàm đưa vào tay cô mấy viên thuốc.

" Uống thuốc đi." Anh bảo.

Lư Lập Lập hơi tỉnh ngủ, cô nhận lấy li nước rồi uống thuốc.

Là thuốc thôi, không phải thuốc anh dùng để thử trên người cô đâu.

Uống xong Lư Lập Lập cũng được anh cho ngủ, nhìn cô gái nhỏ chỉ mới 15 tuổi ngủ li bì đến vậy.

Đường Chiến Phàm sẽ cho cô một cuộc sống mới, hạnh phúc hơn là ở đó.

...

Đường Chiến Phàm hiện tại là người đứng đầu Đường gia, sau khi kế thừa sản nghiệp Đường gia để lại cho anh, anh điều hành càng lúc phát triển hơn..

Tổ chức kia là một phần anh gầy dựng lên, trong một lần đọc thông tin về những đứa trẻ được đưa đến thử thuốc, anh vô tình nhìn thấy hình của Lư Lập Lập được chụp.

Advertisement / Quảng cáo

Đôi mắt xanh của cô làm anh thấy rõ, mái tóc dài và đen ấy nữa, nó rất giống người mẹ đã mất của anh cách đây rất lâu.

Anh quyết định đến tìm Lư Lập Lập trước khi bị thử thuốc. Đúng là gặp người đời, cuối cùng bị đôi mắt cô mê hoặc, trong đầu liền chỉ muốn đưa cô đi, đem về bên cạnh mình.

Nhưng Lư Lập Lập chỉ mới 15 tuổi, cô còn rất nhỏ.

Anh chỉ có thể dùng thời gian này nuôi lớn cô thôi.

...

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Lư Lập Lập cứ tưởng mình đang mơ, cô không tin mình đã được giải thoát ra khỏi nơi đó.

Theo lời Đường Chiến Phàm, anh đi đâu cô đi đó, lẽo đẽo theo sau như con mèo nhỏ.

Sau một ngày sắp xếp công việc cùng con mèo nhỏ đi theo sau, anh nhìn cô đang ngồi ăn ở đó, anh bảo:" Bắt đầu ngày mai sẽ có người đến dạy em học."

Lư Lập Lập đang ăn nghe mém nghẹn. Học sao?

Đến giờ đúng là một chữ bẻ đôi cô cũng không biết, không ngờ là mình được dạy học?

" Em...em không cần theo chủ nhân nữa sao?." Cô nhìn anh hỏi.

Đường Chiến Phàm đặt li nước cam xuống trước mặt cô, anh đáp:" Không cần, nhiệm vụ của em bây giờ là học cho tốt."

" Để còn xứng làm người của tôi."

...

Quả nhiên như lời anh nói, ngày hôm sau liền có người đến dạy cô học, đúng là người của Đường Chiến Phàm biết trên biết dưới. Nghe thông tin Lư Lập Lập là thuộc hạ đặc biệt của anh, mọi người trong nhà một sợi tóc cũng không dám làm đau đến thân thể cô.

Còn Lư Lập Lập cũng chỉ là đứa trẻ, cô làm gì suy nghĩ sâu xa chứ. Được dạy học, được sống vui vẻ, không lo sợ như trước kia làm cô vui đến nhường nào rồi, vui vẻ đến mức muốn khóc.

Cứ nghĩ Đường Chiến Phàm đưa mình về sẽ làm gì mình, cuối cùng lại đối xử tốt với cô vậy.

Đường Chiến Phàm đứng ngoài cửa, thấy cô chăm chú học hành, anh bỗng mỉm cười.

Nhìn bộ dạng của cô bây giờ rất giống khi xưa anh ở cùng mẹ mình, đều vui vẻ khi hai mẹ con cùng học.

Advertisement / Quảng cáo

" Ông chủ." Quản gia đi đến, gọi anh.

" Xuỵt." Anh lên tiếng, không muốn quấy rầy đến Lư Lập Lập đang học.

Anh quay lưng về phòng, theo sau là quản gia.

" Có chuyện gì?." Anh hỏi.

" Đồ mà ông chủ chuẩn bị cho Lư Lập Lập đều đủ rồi ạ." quản gia bảo.

" Ừm." Anh đáp.

" Ông chủ, tôi có thể nói được không?." Quản gia hỏi.

" Ông nói đi.".

" Lư Lập Lập là hiện thân của phu nhân sao? Sao con bé lại giống bà ấy đến vậy chứ?."

...

Lư Lập Lập học xong đều mệt rã người. Cô dựa mình vào ghế nghỉ một chút, đến khi anh trở về lại phải lẽo đẽo theo sau anh, một bước không được rời.

Cô cũng không hiểu sao anh đưa mình ra khỏi đó, còn đối xử tốt với cô, cho cô ở trong căn biệt thự lớn đến vậy.

Anh...thật sự giàu có mà!

" Học xong rồi à?." Đường Chiến Phàm vào phòng, lên tiếng hỏi.

Lư Lập Lập nghe tiếng anh liền đứng dậy xoay đầu lại, thấy anh, cô lập tức đáp:" Vâng thưa chủ nhân."

Nhìn bộ dạng cứng nhắc của cô, anh bật cười.

" Cứ bình tĩnh đi, tôi đâu làm gì em." Anh bảo.

" Vâng thưa chủ nhân." Cô đáp, cả người đứng im như pho tượng.

Đường Chiến Phàm đi đến, anh đưa tay lên, cô nhìn thấy liền nhắm tịt hai mắt lại.

Cuối cùng anh lại xoa đầu cô, không có chuyện gì cả.

" Đừng sợ."

Advertisement / Quảng cáo
This is an ad

Phát hiện chặn quảng cáo!

Chúng tôi phát hiện bạn đang sử dụng chương trình chặn quảng cáo. Doanh thu chủ yếu của chúng tôi đến từ nguồn quảng cáo này, vui lòng tắt chương trình chặn quảng cáo để tiếp tục sử dụng trang web.

Cám ơn bạn đã hỗ trợ chúng tôi duy trì và phát triển trang web này.

Tôi Đã Tắt Chặn Quảng Cáo