Chương 5: Đẹp

Chương 5: Đẹp

Sở Tầm mới uống một ngụm nước, nghe thấy câu hỏi này, yên lặng nhìn chai nước anh đang cầm trong tay rồi trầm thấp mở miệng: “Đẹp.”

Phó Linh: ??

Đỗ Diệp cũng ngạc nhiên thốt lên: “Cậu thích em gái đó sao?”

Sở Tầm yên lặng không nói tiếp, đó chính là thừa nhận.

Phó Linh mở to mắt, môi mấp máy nhưng lại không nói nên lời.

Cô ấy còn đang tính làm mối Tô Dĩ Huyên với Phó Nam, kết quả anh Sở Tầm lại thích cậu ấy!!!

Phó Linh chỉ có thể thở dài tiếc hận, Đỗ Diệp cảm thán: “Ai, nói thật, em gái đó xinh đẹp thật đấy, so với Liễu Vân lớp 12 – 2 được bầu là hoa khôi chỉ hơn chứ không có kém. Đáng tiếc, cô ấy không được chú ý, nếu mọi người để ý cô ấy nhiều hơn một chút nhất định sẽ phát hiện ra.”

Phó Linh lập tức hất cằm: “Cậu ấy sao có thể dung tục thích khoe khoang như Liễu Vân chứ?”

Ngay từ đầu Phó Linh đã rất thích cô bạn này, giản dị, không thích nói nhiều. Nhưng cô ấy không phải người xấu, cũng không nhàm chán vô vị.

~~

Sang đến ngày hôm sau, Tô Dĩ Huyên vẫn đi ăn trưa với họ, cô cũng đã quen dần tuy nhiên ngoài Đỗ Diệp ra thì cũng không nói chuyện với hai người còn lại.

Tiết cuối cùng là tiết ngữ văn của cô giáo chủ nhiệm lớp 11 – 3, cô giáo họ Trương, cô chỉ thông báo cho cả lớp, hai tuần sau là đã đi học đủ 1 tháng, nhà trường sẽ tổ chức thi và xếp lại lớp. Mỗi khi bắt đầu năm học mới nhà trường đều thi xếp lại lớp.

Để học lớp nhất một phần ba số học sinh là nhà rất có tiền, số học sinh còn lại là thành tích học tập rất tốt.

Tô Dĩ Huyên cảm thấy nguyên chủ cũng thông minh, làm nhiều bài tập nâng cao, cũng ghi chép cách giải rất cẩn thận, tuy nhiên cô chưa thi bao giờ có chút căng thẳng.

Hôm nay Phó Linh nhất quyết kéo cô đi chơi với cô ấy cho bằng được, cả ba nam sinh đi đến trung tâm thương mại dạo, xem phim, chơi trò chơi.

Đến lúc xem đồng hồ đã là 6 giờ, sắc trời đã tối, năm người không lái xe mà đi bộ trên đường.

Thật sự mà nói, sau lần này Tô Dĩ Huyên cũng rất thoải mái nói chuyện với Phó Linh, cô cảm thấy họ là nam hay nữ chính cũng không quan trọng, quan trọng là tình cảm bạn bè.

Thế nên thỉnh thoảng cô còn mở miệng trêu chọc Đỗ Diệp, đi đến một con đường ít người, đột nhiên có một đám nam sinh mặc đồng phục cao trung Nhất Hạ chặn bọn họ lại.

Nam sinh đi giữa mặt mày khắc nghiệt nhìn phía bọn họ: “Phó Nam à Phó Nam, lần trước mày đánh tao, hôm nay tao dẫn đàn em lên chúng ta cũng nhau tính sổ đi.”

Phó Nam hừ lạnh một tiếng.


Cao Viễn cười cợt nhả: “Một con nhóc như mày biết điều thì im mồm, nếu không đám đàn em của tao sẽ dạy dỗ cho mày một bài học.”

Nói xong, anh ta còn đánh giá Phó Linh từ trên xuống dưới, ánh mắt dâm tà.


Lúc này Cao Viễn mới để ý đến cô, ánh mắt lập tức sáng lên, nói lời thô tục: “Em gái này thật xinh đẹp, hàng mới sao Phó Nam, không bằng bảo nó hầu hạ bọn tao một đêm, bọn tao bỏ qua cho mày.”

Sở Tầm nghe thấy lời này, mặt mũi lập tức trầm xuống Đỗ Diệp ở bên cạnh anh ta cảm nhận rất rõ ràng.


Phó Linh muốn bước lên Đỗ Diệp lại kéo cô ấy lại.

Bọn họ sẽ không để hai cô gái này gặp nguy hiểm, tuy không hiểu tại sao Tô Dĩ Huyên lại bước lên nhưng Phó Nam và Sở Tầm không hành động gì, chỉ cần lỗ mãng cả Phó Linh vào tay Cao Viễn thì chuyện này rất khó.


Ánh mắt Tô Dĩ Huyên càng sắc bén hơn nữa, cả người lại toát ra khí thế mạnh mẽ làm anh ta bỗng nhiên ngừng cười.

Cô nói: “Anh đi WC không xả nước sao?”


Tô Dĩ Huyên nói tiếp: “Miệng thối như vậy.”

Nói xong lời này, cô cũng tiến lên, giơ chân đạp vào bụng Cao Viễn, lại vặn cổ tay anh ta vặn ngược ra sau lưng, đạp vào đầu gối anh ta, Cao Viến lập tức quỳ xuống đất, cô dẫm lên lưng anh ta, ấn anh ta nằm bò trên đất.


Tô Dĩ Huyên cảm thán, cơ thể này cũng thật tốt, may mà mấy hôm nay cô có tập luyện lại, dù lực không đủ như trước nhưng vẫn đủ để bọn họ nằm bò lăn trên đất.

Bởi vì cô biết vị trí nào trên cơ thể sẽ yếu hơn, cô biết dùng lực ở chân ở tay, hơn nữa động tác của cô vừa đẹp vừa lưu loát.


Nhưng cô dùng giọng nhẹ nhàng hỏi: “Sợ không?”

Mọi người: ….. Có thể không sợ sao?


“Cút. Còn làm trò với nói năng bẩn thỉu như vậy nữa, phần dưới này tôi giúp anh quản.”

Nói xong, ném chân Cao Viễn ra, đám đàn em nhanh chóng đỡ lấy anh ta rồi bỏ chạy.


Phó Linh nói, “Huyên Huyên cậu từng học võ sao?”

“À, mình có học qua.”


"Bí mật." Cô cũng không thể bảo anh ta xuyên đến thế giới của cô học được.

Phó Linh nghĩ lại một chút, cười : "Huyên Huyên. Mình không ngờ đấy, cậu mắng người lợi hại như vậy!"


Cô uy hiếp chỗ đó cũng không ngại ngùng gì, dù sao cô cũng là một cô gái 27 tuổi, tuy chưa yêu đương nhưng cũng hiểu biết nhiều, cũng không ngại ngùng như những cô gái mới lớn đó nữa.

Phó Nam đi tới, nhìn cô nói : "Không tồi."


Tô Dĩ Huyên : ???

Sở Tầm nhét vào tay cô : "Bẩn tay ."


Lần đầu tiên thấy Sở Tầm theo đuổi con gái, thật buồn cười chết mất.

Tô Dĩ Huyên về nhà, Tiểu Ngọc bưng cơm tối lên cho cô, vì đi chơi nên hôm nay Tô Dĩ Huyên học đến hơn 1 giờ sáng mới ngủ.


Tô Dĩ Huyên nhìn thấy cái tên này khoé môi giật giật.

Nhóm mới được tạo lúc hơn 10 giờ, Tô Dĩ Huyên lướt đọc tin nhắn, đã dừng nhắn từ 2 tiếng trước.


Phó Nam : [.]

Sở Tầm : [.]


Phó Linh : [ Cuồng tự luyến.]

Đỗ Diệp : [ Sự thật mà thôi.]


Sở Tầm : [ ?]

Đỗ Diệp : [ Khách quan mà nói thì em cũng không đến nỗi.]

Phó Nam : [ Con bé nấu ăn làm cháy nồi, rửa bát rồi làm vỡ năm cái bát, nửa tiếng trước nhà tôi mới được ăn cơm. ]

Đỗ Diệp : [ Ha ha ha.]

Sở Tầm : […]

This is an ad

Phát hiện chặn quảng cáo!

Chúng tôi phát hiện bạn đang sử dụng chương trình chặn quảng cáo. Doanh thu chủ yếu của chúng tôi đến từ nguồn quảng cáo này, vui lòng tắt chương trình chặn quảng cáo để tiếp tục sử dụng trang web.

Cám ơn bạn đã hỗ trợ chúng tôi duy trì và phát triển trang web này.

Tôi Đã Tắt Chặn Quảng Cáo