Chương 2: Đầu tiên tiền đâu?

Kinh Vương tinh cầu

Thành Lam đông.

Thành Lam đông, nằm ở cực đông của Đế Đô giáp ranh Hồng đông thành, Lục đông thành, cùng với thảo nguyên Nguyên Đại Yêu. Lam đông thành là nơi tập trung của rất nhiều những tán tu vì nơi đây nằm về phần rìa của sơn nguyên Nguyên Đại Yêu, nơi có rất nhiều yêu thú cấp thấp sinh tồn, tuy nhiên càng vào sâu bên trong sơn nguyên yêu thú cấp bậc càng cao từ đó dẫn đến sức chiến đấu của chúng mạnh hơn vòng ngoài. Những người đã từ sống sót trở ra đã chia nó làm 3 vùng: vòng ngoài cùng khu yêu thú cấp bậc nhất tinh đến tứ tinh. Vòng 2 là khu yêu thứ cấp ngũ tinh tới bát tinh, và trong cùng khu vực rừng ngày càng rậm rập và hồ nước hơn hết tất cả các vòng ngoài hình thành nên một mê cung khổng lồ, cấp của yêu thú từ cửu tinh tới thập tinh, thậm chí có lời đồn rằng còn tồn tại nhiều yêu thú vượt trên của thập tinh.


Bên trong Lam đông thành ngoại trừ thành chủ, thì vẫn còn 3 phường thế lực đó là: Nguyên gia, Kiều gia và Ngô gia. Ba phường thế lực này ngoài mặt thì làm ăn, giao thương vô cùng hòa hảo, nhưng đằng sau thì luôn tìm cách âm hại lẫn nhau, bao phen làm nền kinh tế của Lam thành chao đảo, cũng vì đó mà thành chủ luôn phải gồng mình sắp xếp mọi thứ.

Từ xa tiến tới, một thân hắc bào cưỡi trên một con miêu xanh dương to chà bá, trên cổ đeo lục lạc vàng, hai bên có hai cánh nhỏ thiên thần nhỏ, đuôi xanh dài uốn lượn, đang từ từ di chuyển mục tiêu là Lam thành.


Bên dưới chiếc mũ trùm, lộ ra gương mặt thanh niên trắng, mắt kiếm sắt quắt, ngũ quan sắt xảo. Hắn là Chấn Dương. Sau một khoảng thời gian mày mò tìm hiểu, hắn đã và đang trên đường tới thành thành trì gần nhất. Hắn đã dùng tốc độ nhanh nhất để đi, nhưng chợt nhận ra, nếu cứ lao ào ào tới, há khi gặp ai đó hắn sẽ bị để ý rất nhiều. Hắn không muốn thế.

Đến gần cổng thành, một toán binh sĩ cản Chấn Dương lại trước.


- Linh thạch…?? – Vậy ra giống như trong game, nơi này cũng dùng linh thạch. Chấn Dương giật mình, đúng rồi, mình làm gì có, xuyên qua trừ bỏ hệ thống thì còn gì theo đâu, trong kho đồ của hệ thống thì rỗng, chẳng có xu nào. Chết dỡ.

Thấy Chấn Dương lúng túng, binh sĩ kia sinh nghi hỏi vặn:


- Ai da, không phải không có, mà là không thể xuất a.

Chấn Dương vội xua tay. Mắt đảo một vòng:


- Nếu không thể xuất trình, liền rời đi, đừng phá rối.

Ngữ khí của binh sĩ kia trở nên hằn hộc. Chấn Dương hết cách đành phải xoay người rời đi.


==========

Mode:1


Tuổi:19

Lv:10 [luyện khí 10] Danh hiệu: [thợ săn yêu thú], [pháo đài di động], [kẻ đồ sát].


Tấn công: 55000/900000 [+ 5000] phòng thủ: 950000/900000 [+ 5000]

Tốc độ: 643/343 [+300] bền bỉ: vô hạn.


- xóa bỏ hiện diện - tạo phân thân

- Đọc suy nghĩ - dịch chuyển


- Cái chết căm lặng - miễn nhiễm công kích tính thần

- Phạm vi tử vong - khống chế


Kĩ năng bị động:

- Hồi máu liên tục - miễn nhiễm công kích vật lý tầm xa


- Tăng công vật lý

Trang bị: tiên khí sáo trang “ hắc vô diện”


Hiệu ứng đang nhận:

- vô diện nhân [tắt] - hấp huyết [tắt]

- xuất huyết [tắt] - gây choáng [tắt]

- đe dọa [tắt] - sương độc [tắt]

- tê liệt [tăt]

*bản đồ* *túi đồ* *của hàng*

==========

Khẽ nhếch môi, mẹ nó hack game là phải thế, Tuy nhiên đó mới là mode 1 thôi vẫn còn mấy cái Mode nữa. Để sức công thấp một xíu, không lại vô tình ngộ sát người khác, hơn nữa ta cũng chưa quen tay lắm. Nhìn vào dãy danh hiệu hắn tự nhiên nổi mồ hôi hột. Cái đống danh hiệu này xuất hiện mỗi khi hắn đạt một giới hạn về một chuyện gì đó. Ví dụ, hắn đi ngang một đám quái loi nhoi, chúng lao vào hắn, hắn giết sạch chúng, lập đi lập lại và hắn có [thợ săn yêu thú]. Tuy nhiên hăn nhận ra danh hiệu không chỉ có mỗi thế, khi danh hiệu trong trạng thái kích hoạt, hắn sẽ nhận được hiệu ứng lợi từ nó. Đơn giản có thể hiểu [thợ săn quái vật] cho hắn nhận:

==========

Danh hiệu: [ thợ săn quái vật ]

+ 50% hiệu ứng bạo kích khi chiến đấu với quái bầy đàn

+ 30% sức đe dọa với quái

+ khi thực hiện liên sát sẽ được cộng dồn sức công.

==========

Chấn Dương cảm thấy vui vẻ. Dĩ nhiên rồi, trên đường tới đây, hắn đã thử với mấy con quái trên đường đám cửu tinh quái chẳng chịu nổi một cú đấm, thậm chí hắn đứng yên một chỗ thì sát thương chúng gây ra không làm hắn ảnh hưởng. Bật hack là ngon ngay. Cơ mà mana để cho đẹp chứ hack rồi dùng kĩ năng có tốn mana đâu, cơ mà vẫn nên đề phòng. Thừa còn hơn thiếu.

Quay lại chuyện chính. Giờ Chấn Dương vẫn chưa thể vào thành. Không cho ta vào, vậy ta lẻn vào, ngại gì.

Liền sau đó, Chấn Dương dùng ngay [xóa bỏ hiện diện] lặng lẽ tiến vào trong thành.

Trong nội thành vô cùng nào nhiệt, hàng loạt hoạt động giao thương đang diễn ra. Hàng hóa, người người tấp nập. Trên đường xuất hiện rất đông Tán tu tu vi nằm trong khoảng luyện khí tam tinh tới đỉnh phong. Chốc chốc lại xuất hiện vài nhóm người của các thế gia lớn thu mua hay bày bán sản phẩm do thế gia mình tạo ra, hay tìm thấy. Chấn Dương liết qua một loạt, thật sự hắn chẳng cần gì lúc này, trừ tiền. Đúng, là tiền. Chấn Dương đang rất thiếu tiền, để có thể sinh hoạt, tốt nhất nên có tiền. Tiền để thuê phòng, tiền ăn, tiền phát sinh.

Đang thong dong trên đường, Chấn Dương nhìn thấy mọi người xung quanh tập trung ánh nhìn vào hắn. Chấn Dương thấy lạ quay ngang quay ngửa, hắn rõ đang ẩn thân mà sao, sao người khác nhìn được??? Hack quá nên lỗi game sao???

Rầm rập ….

Từ sau lưng hắn một binh đoàn giáp bạc, ngựa chiến đang tiến tới. Dẫn đầu đoàn binh là một lão tướng râu tóc trắng bạc, râu lão đã quá nữa giáp ngực. Nhãn quang tinh tế, ẩn hiện uy phong của một lão tướng xa trường máu lửa. Cưỡi ngựa bên cạnh lão là một thanh nhiên mặt rõ non nớt, trên mặt vẫn còn vương máu. Không chỉ hai người vấy máu, mà cả binh đoàn phía sau đều có người khôi giáp đầy máu, có người thân thể khuyết đi không tay thì chân, khôi giáp cũng không vẹn toàn. Một binh đoàn vừa chiến xong, Chấn Dương thầm đánh giá. Đoạn hắn tránh sang một bên tránh cho mấy “chàng lính” “dẫm bẹp” hắn. Đoạn hắn hỏi thăm một cư dân gần đó thì được cho hay đoàn binh này là binh đoàn của triều đình phái đi chinh phạt một đám thổ phỉ lẩn trốn quanh khu đây. Dù rằng binh đoàn rất hùng mạnh nhưng đám thổ phỉ kia cũng không hề kém. Nghe đâu chúng là quân đào ngũ, cả đám loạn quân từ Đại Ngưu Quốc chạy sang, mặc cho ô hợp nhưng chúng lại mạnh mẽ tới mức khó chịu, đây đã là binh đoàn thứ ba được phái đi để diệt đám thổ phỉ này. Phải biết binh lính chính quy được đào tạo có kỉ luật và rèn luyện trong môi trường hà khắc. Mỗi người lính đều có khả năng tác chiến độc lập và phối hợp đoàn đội tốt. Chưa kể trang bị của họ cũng là hàng tốt cả. Nhưng cả ba đợt càng quét lại không thể diệt sạch một đám thổ phị. Vậy lỗi ở đâu? Là do triều đình yếu kém không thể đào tạo binh lính chính quy mạnh mẽ với hàng ngũ tướng lĩnh tinh thông chiến lược đa mưu, biết ứng phó thế cục? Hay là do đám thổ phỉ qua mạnh mẽ lại có sự chỉ đạo cao siêu? Dù cho lí do nào chăng nữa cũng không liên quan tới Chấn Dương nên ... quên nó đi và tập trung khiếm tiền đã.

This is an ad

Phát hiện chặn quảng cáo!

Chúng tôi phát hiện bạn đang sử dụng chương trình chặn quảng cáo. Doanh thu chủ yếu của chúng tôi đến từ nguồn quảng cáo này, vui lòng tắt chương trình chặn quảng cáo để tiếp tục sử dụng trang web.

Cám ơn bạn đã hỗ trợ chúng tôi duy trì và phát triển trang web này.

Tôi Đã Tắt Chặn Quảng Cáo