Chương 15: Đến công ty

Đang ngồi làm việc trong văn phòng, bất ngờ điện thoại reo lên làm xao lãng sự tập trung của Vương Dạ Tước. Anh vốn dĩ sẽ bất mãn cho đến khi nhìn thấy tên người gọi đến là Hạ Thiên Du thì trong lòng vui như nở hoa.

"Anh đây!"

"Vương Dạ Tước, anh có thể đến trường đón em không? Em để quên ví ở nhà, không còn tiền đón xe buýt nữa" Hạ Thiên Du khốn khổ trình bày.

"Ở yên đó đợi anh mười phút, anh đến đón em"

Vương Dạ Tước tìm mãi không thấy áo vest công sở đâu, đành mặc tạm khoác đồng phục đã lâu chưa đụng đến. Nhanh chóng lái con Lamborghini đến trường Đại học.

Lần đầu tiên được ngồi ô tô hàng chục tỷ, Hạ Thiên Du thích thú nhìn trái ngó phải. Mãi không để ý đến anh đã dừng xe trước một toà cao ốc rộng lớn. Cô cẩn thận bước xuống xe, lấy tay che trán ngước lên nhìn mà trầm trồ. Tòa cao ốc không những cao vút mà còn rộng lớn. Thoáng nghĩ anh dẫn cô đến đây làm gì thì từ đâu hai chữ to đùng "Thiên Tước" đập thẳng vào mắt cô. Cô im bặt.

Nhìn biểu cảm kinh ngạc vô độ của cô gái nhỏ, Vương Dạ Tước phì cười, quan sát được ánh nhìn của bao người ven đường đang hướng về cô, anh khẽ nhắc nhở: "Em thu lại cái biểu cảm thái quá đó đi, có rất nhiều người đang nhìn đấy"

"E hèm"

"Theo anh"  Vương Dạ Tước toan nắm lấy tay cô thì cô rụt phắt tay lại, lắc đầu nguầy nguậy.

"Làm sao lại không?"  Anh cau mày.

"Tự nhiên anh lại dẫn em đến chỗ này làm gì? Còn bắt em vào trong với anh, con nhóc như em đi vào chắc chắn sẽ gây sự chú ý cho mọi người, hơn nữa anh còn đang mặc đồng phục"  Cô giằng co với anh giữa thanh thiên bạch nhật, một mực từ chối kịch liệt.

"Vào trong sẽ có đồ cho em thay, ai dám vô lễ với em anh liền cho nghỉ việc. Nghe lời"


"Một là vào trong với anh, hai là đứng đây làm trò tiêu khiển. Cho em chọn"

"..."  Cô bất lực để anh nắm tay dắt vào trong.


Anh dắt cô theo anh đi đến chỗ cô trợ lý Lucy đang đứng đờ người cầm sấp tài liệu trên tay: "Gọi trợ lý Mã lên phòng gặp tôi. Không quá 10 phút"

Cô trợ lý kính cẩn gật đầu: "Vâng thưa chủ tịch"


Anh nắm chặt tay cô hơn như trấn an mặc dù không nói gì, lạnh lùng kéo cô lên văn phòng. Cô chỉ biết lật đật đi theo.

"Em vào đây ngồi một lát, anh kêu người mang đồ ăn lên cho em"


Vương Dạ Tước đặt Hạ Thiên Du ngồi lên sô pha, tiện tay cởi bỏ áo khoác quẳng lên ghế, bản thân tiếp tục quay lại bàn làm công việc còn dở dang.

"Chủ tịch, là tôi" Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.


Đập vào mắt anh trợ lý ngay khi bước vào là hình ảnh tổng tài cao cao tại thượng đang ngồi vắt chân lạnh lùng trên ghế. Bên cạnh sô pha là một cô gái lạ mặt, cô ấy cũng mặc đồng phục. Suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu anh là: "Chủ tịch có bạn học sao?"

Mã Tuấn An ý thức được mình không nên nói nhiều, mặc dù để ý cô gái nhưng anh cũng chỉ gật đầu chào cho phải phép rồi nhanh chóng đi đến nghe tổng tài phân phó.


Nghe anh nói chính xác số đo ba vòng của mình, Hạ Thiên Du giật thót mình, ngồi chôn gương mặt đỏ bừng trên ghế sô pha. Ngàn lần vạn lần chỉ mong anh trợ lý đừng nhìn sang cô.

Mã Tuấn An mày giật giật, liếc mắt nhìn qua phía cô: "Trông bộ dáng này đâu thể nào là '85-65-88' được nhỉ? Nhưng tổng tài mua đồ nữ cho ai được ngoài cô ấy"


Mã Tuấn An biết thân biết phận, nhanh chóng thực thi mệnh lệnh.

"Em ngồi đây đợi anh, anh giải quyết một chút công việc liền đưa em ra ngoài" Anh đi đến ngồi cạnh cô xoa đầu sủng ái.


Phát hiện Hạ Thiên Du nhìn trộm mình với ánh mắt say sưa, anh kiêu ngạo xoắn tay áo, đứng lên đi qua ngồi ngay bên cạnh cô: "Phát hiện em nhìn anh với ánh mắt thèm thuồng gì đây?"

"Thèm thuồng? Hảo tự luyến nhà anh!" Cô bĩu môi, ra sức phủ định.


Cảnh xuân sẽ còn diễn ra đặc sắc hơn nếu tên trợ lý "bóng đèn" không xuất hiện "đúng lúc" và phá hỏng nó. Mã Tuấn An tay mang tập tài liệu cùng hộp đồ đi vào mà không gõ cửa, miệng còn nói lớn: "Tổng tài, thứ anh cần tôi đem đến rồi đây" và anh biết đã đến lúc mình bị tử hình khi trông thấy khuôn mặt hắc ám đang nghiến răng kèn kẹt.

Hạ Thiên Du xấu hổ bị người khác nhìn thấy nên đẩy anh ra, luống cuống đứng lên giải thích: "Thật ra không như anh nghĩ đâu..."


"Đủ rồi. Lần sau nhớ gõ cửa trước khi vào. Em đi thay đồ đi" Anh bước đến người đang toát mồ hôi nhắc nhở. Rồi lấy hộp đồ trên tay người đó đưa cho cô.

"Vậy em không làm phiền hai người" Cô gật đầu chào Mã Tuấn An rồi nhanh chóng đi vào phòng thay đồ, trả lại không gian yên tĩnh trầm mặc giữa hai người đàn ông.


"Chuyện của JR tra được thông tin gì không?" Vương Dạ Tước lấy từ tay Mã Tuấn An tập tài liệu.

Anh trợ lý cũng quay về với thái độ làm việc nghiêm túc: "Theo báo cáo điều tra mới nhất thì JR được một thế lực chống lưng, hắn hứa sẽ giúp JR kiếm thêm tiền từ những vụ đấu thầu công trình, những phần lợi nhuận của hắn đưa ra đều cao hơn chúng ta. Có thể nói mục đích của người này chỉ nhắm vào Thiên Tước, vì kết quả hắn ra tay giúp đỡ JR tính ra vẫn không có lợi gì cho hắn"

"Có tra được người đó là ai không?"

"Đến bây giờ các thông tin liên quan đến người đó còn rất ít, hiện tại chỉ có thể xác nhận danh tính là Jason thông qua chữ kí điện tử chụp được từ máy tính chủ tịch JR"

"Jason... chưa nghe đến bao giờ... anh tiếp tục điều tra xem hắn là ai, lí do muốn gây sự là gì"

"Tôi đã rõ"

Anh dừng một chút rồi tiếp: "Công ty dạo này hoạt động thế nào?"

"Vẫn ổn thưa chủ tịch, chúng ta vừa đấu thầu thành công hạng mục xây dựng khu nghỉ dưỡng ở đảo phía nam của Hồng Kong, nơi đó được đánh giá là có tiềm năng phát triển du lịch"

"Vậy cứ tiến hành các hạng mục như đã định, có rắc rối gì thì báo tôi, những việc nhỏ nhặt giao cho anh xử lý" Vương Dạ Tước đóng sập xấp tài liệu, dấu hiệu cho thấy công việc của anh đã hoàn tất.

Mã Tuấn An sau khi bàn xong công việc, trông nét mặt Vương  Dạ Tước cũng dãn ra phần nào, anh tò mò mon men đến hỏi nhỏ: "Tước thiếu, cô gái lúc nãy là ai vậy?"

Anh nhướng mày nhìn Tuấn An, hành động đó làm Mã Tuấn An giật mình, gãi đầu cười.

Anh lạnh lùng buông mấy câu, âm sắc có phần hơi bá đạo: "Sau này rồi anh sẽ biết, bây giờ chỉ cần biết, lời của cô ấy cũng như lời của tôi, anh cử thêm một vài nữ vệ sĩ trông coi cô ấy giúp tôi, nhớ rõ là nữ vệ sĩ!"

Mã Tuấn An răm rắp nghe lệnh, gật đầu lia lịa. Đứng đó nhìn Vương Dạ Tước, anh nhớ đến nụ cười của tổng tài khi đối diện với cô gái lúc nãy: "Theo Tước thiếu nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng thấy được cậu ấy cười, tiểu thư lạ mặt này... thật lòng cảm ơn cô"

This is an ad

Phát hiện chặn quảng cáo!

Chúng tôi phát hiện bạn đang sử dụng chương trình chặn quảng cáo. Doanh thu chủ yếu của chúng tôi đến từ nguồn quảng cáo này, vui lòng tắt chương trình chặn quảng cáo để tiếp tục sử dụng trang web.

Cám ơn bạn đã hỗ trợ chúng tôi duy trì và phát triển trang web này.

Tôi Đã Tắt Chặn Quảng Cáo