Chương 2: Mở

-Haha .. hihi..vui quá! Con muốn ăn kẹo bông được không mẹ?- trong một nơi có một bé trai giọng nói trong veo và cộng thêm vài phần non nớt đang nũng nịu với người đối diện , ai đi qua cũng quay lại nhìn , khuôn mặt trắng hồng mũm mĩm ,với tiếng cười giòn tan nói với người phía trước

- Ừm .. không con vừa ăn kem rồi sao ? Ăn nhiều sẽ mập đấy - đáp lại cậu bé là một tiến nói nhẹ nhàng mang theo sự cưng chiều vô bờ

- Ư .. ư không có đâu con sau này sẽ đẹp trai ý như bố vậy không có chuyện con mập đâu ! Mẹ không mua là con giận mẹ đó ! Hứ!- sau khi nghe mẹ nó nói thì hùng hồn đáp lại , rồi quay mặt giận dỗi


- Con ngồi đây chờ mẹ mẹ đi mua kẹo bông cho con , chịu không ?-khuôn mặt đang chứa sự lo lắng đang cố gắng giả như không có chuyện gì

- Con đi với mẹ !


- Tại sao vậy ? Mẹ .. con muốn đi ..

- Con ..sợ ở một mình


- Sao mẹ lại mắng con .. hức ..ư ..ư!!

Người mẹ lục trong túi ra một tờ giấy và một cây bút viết gì đó lên mẩu giấy rồi đưa cho cậu bé rồi nói tiếp:


- Sao mẹ lại không về ?

- IM LẶNG VÀ LÀM THEO NHỮNG GÌ MẸ NÓI !!


Cho đến khi chiều tà và tối đần cậu vẫn cứ đợi nhưng mẹ cẫu vẫn không quay lại , mắt cậu đỏ hoe rồi ướt dần và những giọt nước mắt trào ra , cậu cứ suy nghĩ đến việc Mẹ cậu sẽ bỏ cậu thì rất buồn , ngồi khóc một lúc thì bỗng có một tiếng nói :

- Sao em lại ngồi khóc thế ? Ba mẹ em đâu ?- có một chị khoảng 19 tuổi , cậu không tài nào nhìn rõ được mặt chị ấy nhưng nghe câu hỏi thì cậu lại khóc to hơn , chị tỏ vẻ bối rối nhìn cậu rồi chú ý đến tờ giấy cậu bé nhìn theo ánh mắt của chị ấy rồi chợt nhớ câu nói của mẹ cậu

“ nếu không thấy mẹ về thì con hãy đưa cho những người là con gái nếu họ không đồng ý thì hãy đưa cho người khác cho đén khi một trong số họ đồng ý con không được đọc tờ giấy này! “ cậu vội đưa cho chị ấy tờ giấy , chị cầm tờ giấy lên và đọc biểu cảm có phần mất tự nhiên , sau khi đọc xong thì quay xang nhìn cậu mà nói :

- Chị dẫn em đi !- chị ấy cầm lấy tay tôi bước đi tay còn lại thì cầm lá thư thật chặt

- Vậy .. còn .. m..!- cậu đứng dậy vì bị kéo nên có phần bước đi khó khăn

- Việc đó không cần phải lo ! Cứ đi theo chị !- chị ấy không quay đầu lại chỉ nói nhưng không hiểu vì sao bàn tay ấy khiến tôi an tâm

- Vâng ạ!- cậu đáp lại câu nói rất nhỏ nhưng cũng đủ để đối phương nghe thấy

Bước đến phần đường giao thông chờ cho đèn chuyển xang màu đỏ , sau một hời thì đèn cũng chuyển xang màu đỏ đường khác ít người qua lại nên khá dễ đi

Chị ấy đi trước tôi nhìn bóng lưng chị ấy tôi thấy phần nào yên bình bước đén nửa đường thì bỗng có con xe lao tới chị ấy liền quay lại ôm lấy người cậu và bước thật nhanh nhưng vẫn không kịp

-ĐÙNG ...!

——————— HẾT Chương 2 ——————

This is an ad

Phát hiện chặn quảng cáo!

Chúng tôi phát hiện bạn đang sử dụng chương trình chặn quảng cáo. Doanh thu chủ yếu của chúng tôi đến từ nguồn quảng cáo này, vui lòng tắt chương trình chặn quảng cáo để tiếp tục sử dụng trang web.

Cám ơn bạn đã hỗ trợ chúng tôi duy trì và phát triển trang web này.

Tôi Đã Tắt Chặn Quảng Cáo