Chương 1

Nói ra thì có lẽ chắc ai cũng bảo rằng em xạo nhưng quả thật cuộc đời em nó thật sự éo le có lẽ là cực khổ nhất. Con người mà đâu ai chọn được nơi mình sinh ra? Có lẽ do kiếp trước em sống ác quá chăng? Nên kiếp này mới phải trải qua một cuộc đời đầy chông gai thế này? Mọi người đọc có lẽ sẽ khinh bỉ em lắm vì hẳn chắc rằng ai mà không khinh bỉ một đứa con gái chỉ ở tuổi mới lớn – 15 t mà đã đi làm đĩ. Người ngoài nhìn vào thì khinh rẻ, kinh tởm em thế đấy! Nhưng họ đâu biết rằng chính em cũng đâu muốn thế. Chỉ trách tại cuộc đời đưa đẩy em đến với nổi thảm hại như thế này. Ba em mất từ khi em còn chưa biết lật, em phải sống với mẹ và bà ngoại từ nhỏ. Nhưng cũng không khỏi éo le mẹ em bà là 1 người nghiện cờ bạc dù sau bao nhiêu lần bà ngoại can ngăn nhưng bà vẫn không chịu bỏ (p/s: mặc dù cũng có lần thắng thiệt chứ chả phải thua hoài). Và sau những lần thắng đó bà lại chơi ở mức tiền lớn hơn. Mà chắc tới đây mọi người cũng sẽ biết diễn biến tiếp như nào phải không? Cờ bạc mà rồi cũng sẽ có ngày đổ nợ mà thôi… Bỗng một hôm mẹ gọi em vào phòng, em còn nhớ rõ đó là 1 ngày bầu trời trong xanh không một gợn mây,.. không gian thì là thế, nhưng đâu ai nghĩ tới rằng đó là ngày tận thế của cuộc đời em

- M…Mai ơi vào đây mẹ bảo (giọng mẹ có vẻ lo lắng, e dè lắm)

- Mẹ…mẹ đổ nợ rồi con

- Mẹ sao lại nói với con chuyện này cơ??

Em cũng không ngạc nhiên lắm vì biết chắc sẽ có ngày này mà. Sau nhiều năm dành dụm chắc chiu em cũng đã có được 1 ít từ việc rửa chén thêu, làm nón lá, nhặt ve chai,… chắc cũng phải gần 10 triệu ý chứ (p/s: 10 triệu khi đó đối với em cực kì lớn lắm) Vì sợ sẽ không có tiền đi học đại học nên em đã phải dành dụm từ khi còn nhỏ. Em lúc đó cũng nghĩ rằng mẹ nợ vài chục nên bảo rằng:

- Con đã dành dụm được cũng gần 10 triệu mẹ lấy rồi mượn nhờ hàng xóm mà trả nợ

- Cái gì cơ??? (lúc đó em thật sự giật mình các anh chị ạ. Hàng tỷ ư?? 1 số tiền này em chưa từng nghĩ tới)

- Mai à mày giúp mẹ mày được không con…Bà Hoa bả bảo để trả thì chỉ có nước bán mày cho người ta bao nuôi…..

- … Mẹ cũng hết đường rồi. Bọn mẹ vay là giang hồ không trả chắc nó đập chết mẹ mất.. Bán cho đại gia nước ngoài thì chỉ khoản vài tháng là mẹ đủ tiền trả rồi con. Mày giúp mẹ lần này đi….

- Con không biết… Mẹ tự xoay sở đi. Con không bán thân đâu

Nói xong em đi một mạch ra khỏi phòng. Chắc bà cũng cắn rứt lắm nên cũng không dám nói thêm gì cả… Chiều đó bọn giang hồ vào đập phá nhà em vì đã đến hẹn trả nợ. Vì biết chuyện bà ngoại em đã lên cơn đau tim và phải nhập viện. Mẹ thì cuối đầu van xin, khóc lóc quá nó mới cho khắc 3 tháng với điều khiện và phải đưa sổ đỏ cho nó. Lúc ở viện, em suy nghĩ mãi … dù gì bà cũng là mẹ người đã sinh và nuôi em trưởng thành có lẽ em đã cần phải trả lại cho mẹ công lao đó. Em tìm gặp mẹ để nói chuyện

- Mẹ.. con đồng ý bán thân nhưng mẹ phải hứa với con từ nay không được cờ bạc nữa được không?

- Được được mẹ hứa

- Nhưng… hay là thôi con… để mẹ tự tìm cách xoay sở (có lẽ bà cũng đang cắn rứt lắm vì tự tay bán đứa con của mình – trinh tiết của nó cho người khác)

- Con không sao đâu. Chỉ cần mẹ hứa với con không cờ bạc nữa còn có thể bán thân

1 ngày, 2 ngày ,.. rồi 1 tuần trôi qua mẹ em đã nhận được tin nhắn từ người mua em… nói đúng hơn là mua trinh tiết của em – đó là một người đàn ông người Nhật chừng khoản 35, 36 tuổi gì đó (p/s: đúng chuẩn ở hàng chú). Chiều đấy sau khi nhận điện thoại, liền có ngay 1 chiếc xe màu đen – trông cực sang trọng đến rước em đi… Bây giờ em đã chính thức chuẩn bị trở thành 1 con đĩ – bán trinh của mình để đổi lấy tiền bạc…Nhưng đời nó rẻ bạc làm sao cái nổi cực khổ ấy cũng chỉ mới là sự khởi đầu......

This is an ad

Phát hiện chặn quảng cáo!

Chúng tôi phát hiện bạn đang sử dụng chương trình chặn quảng cáo. Doanh thu chủ yếu của chúng tôi đến từ nguồn quảng cáo này, vui lòng tắt chương trình chặn quảng cáo để tiếp tục sử dụng trang web.

Cám ơn bạn đã hỗ trợ chúng tôi duy trì và phát triển trang web này.

Tôi Đã Tắt Chặn Quảng Cáo